Khi còn bé, con người ta lúc nào cũng mong mình lớn thật nhanh để còn làm bất cứ thứ gì mình thích. Vậy mà đến khi lớn thật thì ai cũng muốn trở lại tuổi thơ, được bé lại và nằm cuộn trong lòng ba mẹ. Kỳ lạ ghê...
Ba mẹ mình hay cằn nhằn bao giờ mình mới lớn. Ở nhà lúc nào mình cũng dùng cái giọng nhẽo nhẹt để nói chuyện với ba mẹ, vì là út ít nên cứ muốn được cưng nựng, nuông chiều. Vậy mà khi bước ra tiếp xúc với người ngoài, mình lại có những suy nghĩ khá là cụ non, lúc nào cũng muốn kiểm soát mọi thứ, không yên tâm khi để người khác làm việc, đã vậy lại còn hay càu nhàu.
Mọi người bảo mình hay cười, cứ gọi tên là thấy cười toét mồm ra, có thể là do mọi người ít cười chăng chứ mình thấy tần số cười của mình cũng bình thường mà. Cười cười vậy thôi chứ mình khó tính lắm, ai mà làm không vừa ý là mình làm ầm lên ngay, mọi người bảo lúc mình nhăn nhó nhìn sợ nên mình cũng kiềm chế lắm chứ, nhưng mà cảm xúc lúc nào nó cũng thể hiện hết ra mặt nên khó giấu.
Năm nay là năm cuối của đời sinh viên rồi, kỳ thực là khối lượng học tập gấp nhiều lần so với năm trước, mới đầu năm mà bao nhiêu là bài vở, rồi thuyết trình, rồi làm bài nhóm, rồi tham gia các cuộc thi bên ngoài,...
Có thể nói con đường học tập của mình khá là êm ả so với nhiều người khác, mình thường không thấy ngán khi phải đi học vì ít ra cũng có cái gì đấy để làm, với lại bài tập thì chỉ cần ngồi tập trung khoảng 2 tiếng đồng hồ là làm xong. Tuy nhiên dạo này mình thấy hơi hơi ngán học rồi, dù chưa môn tốt nghiệp đâu nhưng mà thầy cô trên trường làm mình căng thẳng quá. Thêm vào các hoạt động theo nhóm nữa, tính mình thì không thích ôm việc nhưng lại chẳng yên tâm khi giao cho người khác làm tí nào. Những lúc mà việc càng dồn thì mình lại càng nhây ra, vì mình nghĩ tinh thần căng thẳng thì chẳng làm gì ra hồn cả, thà tập trung làm 1 cái còn hơn làm nhiều việc 1 lúc.
Cái đáng lo hơn nữa là sang năm tốt nghiệp rồi, mà tốt nghiệp là phải đi kiếm việc làm. Thú thực là kỹ năng mình khá yếu, không nói là gần như bằng số 0. Nghĩ tới cảnh tượng phải lao ra ngoài bon chen kiếm việc làm thôi là đã thấy mắc mệt rồi, thà cứ bé mãi để ba mẹ nuôi có phải tốt hơn không.
Nói chung là mình viết vài câu tâm sự vậy thôi chứ không hẳn là mình bị chán đời, vì so với nhiều người khác thì mình thấy đời mình còn vui vẻ lắm, tuy không biết vui được đến bao giờ nhưng trước mắt cứ phải tận hưởng trước đã. Bai bai!!
Clip này là lần đầu tiên mình làm, tự ngồi mày mò chương trình, tự chỉnh photoshop cho từng bức hình, ra sản phẩm cũng khá là ưng ý nhưng mà làm xong thì không muốn làm lần thứ 2 .. =))))
Mình thích về quê lắm, mỗi lần về là không muốn đi. Mà về quê với mình thì có rất nhiều nghĩa, đối với vai trò là một đứa sanh viên đang ăn hại ở trên thành phố như mình thì về quê có nghĩa là được về nhà, về với ba mẹ, về với cái căn hộ nhỏ xíu 70 m2, về với gió biển và về với cái giường của mình.
Với vai là một người sống xa xứ, thì về quê với mình còn có nghĩa là được trở về nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Mình là người 100% gốc Bắc, không lai tạp tí nào, nhưng mà theo ba mẹ vào miền Nam từ hồi lớp 3 nên cách sống và nghĩ thì lại hoàn toàn ảnh hưởng bởi trong này. Mỗi lần về quê được gặp ông bà, họ hàng, mấy đứa em,.. vui lắm chứ, năm nào cũng muốn về lâu thật là lâu và chẳng muốn vào lại luôn. Tuổi thơ mình một phần là ở quê nên mình không bao giờ có cảm giác lạc lõng khi trở về, thấy thiệt thòi cho một số bạn lớn rồi mới được ba mẹ cho về quê chơi nên cảm thấy không thân thuộc. ... Khi có người hỏi "Quê m ở đâu thế?", nhiều người hay nói là "Quê t ở Thanh Hóa, Thái Bình, ...", nhưng mà khi được hỏi câu tương tự thì mình hay nói là "Quê ngoại t ở Ninh Bình còn quê nội là ở Thái Bình.", vì quê nào cũng là quê mà. Ngày xưa còn nhỏ xíu, ngốc ơi là ngốc, vì quê nội mình là vùng nông nghiệp, ruộng lúa bát ngát luôn nên mình cứ đinh ninh trong đầu là "đã là quê nội thì phải có đồng lúa, không có đồng lúa thì không được làm quê nội đâu". Rồi đem thắc mắc đi hỏi ông ngoại: "Ông ơi, mai mốt cậu nhà mình có em bé, mà nhà ông làm gì có đồng lúa mà em bé gọi là quê nội ạ?", xong được ôn giải thích quê nội là quê sinh ra bố, còn quê ngoại là nơi sinh ra mẹ thì mình mới hiểu ra nơi đâu cũng có thể trờ thành quê hương. Ngốc thế là cùng!

