maturelife
TRƯỞNG THÀNH CÓ VUI KHÔNG??
Khi còn bé, con người ta lúc nào cũng mong mình lớn thật nhanh để còn làm bất cứ thứ gì mình thích. Vậy mà đến khi lớn thật thì ai cũng muốn trở lại tuổi thơ, được bé lại và nằm cuộn trong lòng ba mẹ. Kỳ lạ ghê...
Ba mẹ mình hay cằn nhằn bao giờ mình mới lớn. Ở nhà lúc nào mình cũng dùng cái giọng nhẽo nhẹt để nói chuyện với ba mẹ, vì là út ít nên cứ muốn được cưng nựng, nuông chiều. Vậy mà khi bước ra tiếp xúc với người ngoài, mình lại có những suy nghĩ khá là cụ non, lúc nào cũng muốn kiểm soát mọi thứ, không yên tâm khi để người khác làm việc, đã vậy lại còn hay càu nhàu.
Mọi người bảo mình hay cười, cứ gọi tên là thấy cười toét mồm ra, có thể là do mọi người ít cười chăng chứ mình thấy tần số cười của mình cũng bình thường mà. Cười cười vậy thôi chứ mình khó tính lắm, ai mà làm không vừa ý là mình làm ầm lên ngay, mọi người bảo lúc mình nhăn nhó nhìn sợ nên mình cũng kiềm chế lắm chứ, nhưng mà cảm xúc lúc nào nó cũng thể hiện hết ra mặt nên khó giấu.

0 nhận xét